
Người ta hay nói bắt đầu yêu thì dễ, giữ được tình yêu mới khó. Và thế là tôi tự hỏi có ai từng nghĩ đến độ khó của việc gặp nhau trong đời hay chưa?
Chuyện gặp nhau, nói khó thì nó không dễ, nói dễ thì nó cũng chẳng khó. Nói do trời định cũng đúng, mà nói bởi lòng người kiên nhẫn hay nóng vội, sợ hãi hay chân thành, cũng không sai. Tôi hay nghĩ không có người này thì cũng sẽ có người khác, đến bây giờ tôi vẫn nghĩ thế. Lựa chọn vốn không có giới hạn, và chỉ như thế, người mà ta “chọn” mới thật sự đáng trân quý. Như bông hoa hồng đẹp nhất giữa vườn hoa hồng. Như ngôi sao sáng nhất giữa muôn triệu tinh tú. Như người giữa muôn người, nhưng ta nhắm mắt vẫn nhận ra. Nếu ta không có nhiều lựa chọn, ta chỉ là kẻ chết khát trên sa mạc, chỉ cần một nguồn nước bất kể đục trong. Nhưng, bạn à, tôi có cái may mắn nho nhỏ của người thừa mứa nước máy, bỗng một hôm trời xanh rẽ lối, đưa xuống một mạch nguồn tiên tửu. Khi bạn gặp giếng nước giữa sa mạc, bạn cảm ơn trời. Khi bạn tắm mình trong dòng suối tiên, quên đi tất thảy những điều tầm thường khác, điều đầu tiên bạn cảm ơn sẽ là chính bản thân mình, là vì bạn đã giữ một sự chờ đợi cho một điều không chắc sẽ đến, ngay cả khi bạn không cần phải chờ đợi.
Tôi không biết người yêu tôi có gì đặc biệt siêu nhân hay không. Khách quan mà nói, có lẽ anh ấy là một chàng trai bình thường, anh không phải ngôi sao sáng nhất trên bầu trời. Và tôi cũng không phải là bông hồng đẹp nhất trong số các bông hồng trải khắp những khu vườn trên Trái đất. Chúng tôi chỉ là đã tìm nhau từ rất rất rất lâu rồi, từ những ngày anh chưa biết tôi có mặt trên đời, suốt những ngày tôi không còn tin anh đã có mặt trong đời. Và đó có thể là điều chúng tôi, hoặc rất giống, hoặc rất khác bạn - người đang đọc những dòng này.
Bạn có tin là người ấy sẽ đến? Bạn có tin một cái chớp mắt của bạn hôm nay sau khi ngủ dậy, cũng đã dọn một phần đường để một hôm đẹp trời hay giông bão nào đó, người ấy sẽ đến?
Bạn có còn tin?
Lặng Yên
(Source: facebook.com)